Trong lịch sử phát triển mỹ thuật dân gian, thế kỷ 17 được xem là giai đoạn đỉnh cao nghệ thuật điêu khắc (gỗ), ứng dụng vào trang trí kiến trúc (đình, chùa). Đình Cam Đà được khởi công xây dựng vào đời Lê Trung hưng (thế kỷ 17-18), là nơi 13 dòng họ trong thôn thờ Đức Thánh Tản Viên Sơn. Mái đình không chỉ là chứng nhân lịch sử chứng kiến cuộc sống thăng trầm, thay đổi của ngôi làng mà còn là địa chỉ sinh hoạt văn hóa cộng đồng, nơi đáp ứng nhu cầu thực hành tâm linh tín ngưỡng của người dân. Ngôi đình này được công nhận di tích kiến trúc nghệ thuật quốc gia từ năm 2004, trong đó nhấn mạnh vào yếu tố “nghệ thuật”, đặc biệt là điêu khắc gỗ. Bên cạnh những bức chạm lộng, chạm nổi – chìm lớn bé, hiện đình còn bức chạm thể hiện rõ nét ba phân lớp với hình ảnh người chèo thuyền, rồng và trúc rất giá trị.



